PDA

Xem phiên bản đầy đủ : Diều quê, diều phố



phuonganh
17-08-2016, 11:25
Tháng nắng. Khi gió nam bắt đầu về, ấy là mùa của những cánh diều và trời cao lồng lộng…

Trước đây, đa phần người ta chơi diều ở các miền quê đất rộng đồng xa. Diều chủ yếu làm bằng giấy và được làm thủ công. Chỉ việc cắt dán miếng giấy lên khung tre nhỏ, cùng với vài cái đuôi duyên dáng, thế là bạn có một con diều thả bay theo gió.


http://baophuyen.com.vn/upload/Images/2016/thang7/17/lang-que-.jpg

Muốn diều bay được và không bay mất thì phải có một cuộn chỉ, cước hoặc dây nhợ buộc vào thân diều; nói như mấy nhà lý luận nghệ thuật, cảm xúc có bay bổng đến đâu cũng phải có sợi dây buộc vào mặt đất hiện thực. Tuy nhiên, muốn diều không bị chao lắc thì bạn phải làm sao để diều cân đối, dây buộc phải ở khoảng một phần ba thân diều, cùng một số kỹ thuật nhỏ mà khi chính tay mình chơi mới biết được để chỉnh sửa phù hợp.

Để chiếc diều thêm phần lộng lẫy, hấp dẫn thì có thể dùng giấy màu xanh - đỏ - tím - vàng để làm hoặc dán bồi thêm mảnh giấy bóng, vẽ hình lên diều. Chiếc diều nào càng làm công phu thì độ bay bổng và màu sắc, dáng nét càng thêm phần mê tơi khi hòa cùng nắng gió. Diều ở quê có thể thả ngoài đồng, trên đường làng hay những vùng đồi núi. Chiếc diều no gió miền quê đã đi vào biết bao trang viết, ở lại trong thơ, trong nhạc, ghi dấu trong tác phẩm hội họa, nhiếp ảnh... Và, ấn tượng sâu đậm nhất là hình ảnh cánh diều trong ký ức tuổi thơ mỗi người; sau những buổi chiều chơi diều, đêm về nằm ngủ, trong giấc mơ, cánh diều vẫn cứ bay cao, bay xa...

Ở quê bây giờ, diều giấy vẫn còn nhưng nhiều người chuộng mua diều vải để chơi. Tuy nhiên, người chơi diều vải nhiều nhất bây giờ là ở phố, từ Nam chí Bắc. Một số nơi, người ta đầu tư cơ sở sản xuất diều, với hàng chục đến hàng trăm nhân công, mỗi ngày sản xuất hàng ngàn chiếc diều vải. Sự phong phú về màu sắc, kiểu dáng thì diều vải hơn đứt diều giấy! Từ những chiếc diều thuần dáng như diều giấy bình thường đến hình con cá, con công, rồng, dơi, chim phượng, lại còn có cả hình máy bay, siêu nhân… đều được khoác lên diều vải.

Chơi diều giờ đây không chỉ dành cho con trẻ. Người lớn bây giờ cũng chiều chiều thả diều cùng con nhỏ, hay nhiều khi chỉ để cho mỗi mình thưởng thức, như một cách thư giãn, thả theo những stress của phố phường, của bộn bề cuộc sống. Người lớn hay trẻ con, diều giấy hay diều vải, diều vẫn là diều, tự do tung trời, dưới ánh mắt dõi theo ngưỡng mộ của biết bao người.

Từ chỗ diều góp mình làm nên nét thơ mộng của đồng quê, bây giờ diều đã thành một phần hồn của phố. Nơi nào có đất rộng trời cao, có những con người giàu tình cảm thì nơi đó diều dễ dàng bay lên, lượn uốn, múa say trong mắt bao người, chở theo những ước mơ, khát vọng đã đi qua hoặc chưa đến của con người. Diều ơi, hãy bay lên cùng gió ngàn, bất kể đó là gió đồng, gió biển hay gió núi, gió rừng, gió phố phường... Và, chỗ tuyệt đỉnh của diều vẫn là bầu trời cao lồng lộng, kiêu hãnh giữa không trung!


(Nguồn tin: Trang thông tin điện tử Báo Phú Yên)