PDA

Xem phiên bản đầy đủ : Khát vọng tầng cao



VN Dieu
09-08-2016, 09:26
"Ông biết không, chính những buổi chiều cùng nhau thả diều trên sân thượng, cánh diều tuổi thơ năm nao đã chắp cánh cho khát vọng bay cao, bay xa của tôi" - Ông chủ Công ty gỗ Việt – Lào, vốn là cư dân nhà tầng Quang Trung tâm sự.

Loạt ký ức tầng cao của Báo Nghệ An như là cơ hội để những đứa trẻ khu Quang Trung ngày nào tìm gặp nhau. Có những người còn ở lại thành phố, thậm chí vẫn “cố thủ” mấy chục năm tại khu nhà cao tầng đó như thầy giáo Bắc Sơn (giáo viên thể chất, Đại học Vinh, ở A3), có những người vẫn ở lại thành phố Vinh như đã “hạ sơn” như Thắng “cọt” (trước ở B5), Vinh “Ca” (trước ở B4). Có người đã sinh sống xa Vinh Đức Lam (VP Quốc hội, trước ở C4), Ngọc “Nhân” (Bộ Tài chính, trước ở A5), có người đã ra nước ngoài làm ăn như Nghĩa “Cừu” (trước ở A3, nay kinh doanh bên Lào)…

Kỷ niệm được chúng tôi nhắc nhiều nhất là thú chơi diều trên tầng cao vào mỗi chiều hè. Không có đồng, có sông, có những đồng cỏ mênh mông triền đê nhưng những đứa trẻ Quang Trung vẫn tìm mọi cách đề làm những cánh diều tuổi thơ. Và rồi Giai điệu bài hát Cánh diều tuổi thơ đã đi suốt cùng tháng năm học trò của chúng tôi, để đến giờ, mỗi khi ca sĩ Hiền Thục cất lời, tôi như nuốt lấy từng chữ:

Này diều ơi hãy vút lên đi nào,
Mang cho ta những uớc vọng mơ đến tầng không,
Con sáo sổ lồng, con rít lội sông thương nhớ cánh đồng

Với những đứa trẻ chúng tôi thời bấy giờ, để làm chủ một con diều là cả một kỳ công, đôi khi phải 2,3 thằng đập “lợn tiết kiệm” chung nhau mới đủ tiền làm một chiếc diều đơn thả một dây (các loại diều có khung và không khung). Các anh học cấp 3 có điều kiện hơn mới dám làm diều bầy thả một dây (các loại diều bầy nối với nhau trên một trục hay theo dạng xương cá) hoặc nhà nào có “tài trợ” mới có được diều điều khiển (loại 2 dây và 4 dây).

Còn diều sáo là một cái gì đó xa xỉ, cả khu A Quang Trung có mỗi bác tài tên Lân lái xe quá cảnh Đoàn 5 đi Lào mua đâu tận Huế về cho con trai thả chơi. Tiếng sáo diều đêm trăng mùa hạ, khiến cho cả khu A chúng tôi như được sống lại ký ức đồng quê của mình, với những bãi dâu, bến nước, con đò.


http://www.baonghean.vn/dataimages/201608/original/images1647700_images1617089_images1522457_ATS_7711 .jpg
Những đứa trẻ khu nhà tầng Quang Trung - Ảnh: Thành Cường.

Phần lớn diều đơn là chúng tôi tự làm, đắt nhất vẫn là tiền mua mấy cuộn cước. Giấy làm diều phần lớn là bao xi măng mà công nhân đang xây dựng thải ra, loại vỏ bao xi măng này dai, chịu được nước. Để cánh diều có màu sắc, chúng tôi nhờ bọn con gái khéo tay vẽ đủ họa tiết, màu sắc trên cánh diều. Nào là hình Quan Công mặt đỏ, hình con bướm sắc sỡ màu sắc…có những hình thù mà vẽ xong, chúng tôi luận mãi không ra. Muốn làm diều có khung, phải vác dao vào tận Tiểu khu 4 (nay là phường Lê Mao) khéo mồm xin chủ nhà cây tre, hóp. Trưa hè nắng, chúng tôi đi lượm mấy cục pin Văn Điển, đập ra lấy hồ dán diều cho bền, diều bay cao không bị nhả mối dán.

Quê hương yêu mấy cho vừa
Có cha có mẹ có trưa mùa hè
Mải diều cha mắng khóc nhè
Quên cả nắng gió cùng bè bạn thân

Thường khi trời tắt nắng, chúng tôi hẹn nhau leo lên tầng thượng để thả diều, phải hai đứa mới có thể thả được con diều lên trời cao. Sân thượng các nhà tầng do chuyên gia Đức thiết kế bằng phẳng, không lát gạch chống nóng nên việc chạy thả diều thuận hơn các nhà (từ A1 đến A4) do Việt Nam tự thiết kế.

Khi diều no gió, bay gần hết tầm cước có dễ đến hơn 100m, chúng tôi cố định ống cước vào các cột thu lôi của các ống khói, ngửa mặt lên nhìn diều của mình và của bạn. Những tia nắng cuối ngày chiếu qua cánh diều làm cho bầu trời của khu nhà cao tầng trở nên đủ 7 sắc cầu vồng. Khi mặt trời tắt nắng, chúng tôi cử một đứa ở lại trông diều, còn kéo nhau xuống nhà ăn cơm tối để nhanh chóng trở lại ngắm diều dưới trăng, một thú vui tao nhã vô cùng.


http://www.baonghean.vn/dataimages/201608/original/images1647705_images1622073_14.jpg
Diều gặp gió bay cao, tiếng sáo cất lên làm xôn xao cả nền trời

Ngồi trên nóc nhà tầng, ngửa mặt lên trời nhìn những cánh diều căng gió, tiếng sáo diều vi vu chúng tôi mơ về ngày mai tươi đẹp mà tạm quên đi cái vất vả đời thường. Khát vọng sống và vươn lên của những đứa trẻ Quang Trung đã theo chúng tôi đi suốt năm tháng cuộc đời. Nay ngồi nhớ lại, tôi đặt tên, đó là khát-vọng-tầng-cao.


(An Thanh - Báo Nghệ An)